Tôi là ai?
Tôi tên đầy đủ là Trần Quốc Hoàn.
Hiện tại, tôi sinh sống và làm việc tại phường Bình Dương, TP. Hồ Chí Minh. Trước đó, phần lớn hành trình nghề nghiệp của tôi gắn liền với Hà Nội và các tỉnh miền Bắc. Tôi vẫn duy trì việc di chuyển và đồng hành cùng khách hàng ở cả hai miền, bởi thị trường, với tôi, không có ranh giới địa lý – chỉ có ranh giới về mức độ hiểu biết và sự tỉnh táo khi ra quyết định.

Vai trò chính hiện tại của tôi không phải là người bán bất động sản. Tôi cũng không tự đặt mình vào vị trí “chuyên gia” để đưa ra lời khuyên một chiều. Tôi chọn một vai trò khác: người đứng giữa tiền và quyết định, giúp người cầm tiền nhìn rõ hơn trước khi đặt bút ký hoặc trước khi quyết định dừng lại.
Khi có hơn 260.000 người theo dõi trên các nền tảng mạng xã hội, tôi hiểu rất rõ rằng mỗi câu chữ mình nói ra đều có trọng lượng. Uy tín không nằm ở việc nói hay, mà nằm ở việc nói đúng, nói đủ và chịu trách nhiệm với những gì mình đã chia sẻ. Chính điều đó buộc tôi phải thận trọng hơn từng lời, từng quan điểm, và không cho phép bản thân chạy theo sự dễ dãi của đám đông.
Tôi làm gì?
Nghề nghiệp của tôi là đầu tư và tư vấn bất động sản.
Lĩnh vực tôi tập trung không phải là những thương vụ lướt sóng ngắn hạn hay những “cơ hội hiếm” được thổi phồng trên thị trường. Tôi làm việc chủ yếu với các tài sản phục vụ mục tiêu giữ tiền, tạo dòng tiền ổn định và bảo toàn giá trị trong trung và dài hạn.
Công việc hằng ngày của tôi khá lặng. Phần lớn thời gian dành cho việc đọc và rà soát hồ sơ pháp lý, xem quy hoạch, kiểm tra dữ liệu thanh khoản và tính toán dòng tiền thực tế. Tôi đặt ra những câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng mang tính quyết định: pháp lý có kiểm soát được không, khả năng bán lại trong điều kiện xấu nhất là bao lâu, tài sản này có tạo áp lực lên dòng tiền hay tâm lý người sở hữu hay không.
Bên cạnh đó, tôi dành nhiều thời gian cho những buổi trao đổi riêng với khách hàng. Không phải để thuyết phục, mà để lắng nghe. Lắng nghe cách họ nhìn tiền, nhìn rủi ro, nhìn gia đình và nhìn chính mình sau những lần đầu tư đã qua.
Tôi làm cho ai?
Tôi làm việc với nhóm khách hàng có tiền nhàn rỗi từ 2 đến 5 tỷ.
Họ thường là doanh nhân, chủ doanh nghiệp nhỏ, người kinh doanh tự do hoặc những người đã tích lũy được tiền sau nhiều năm làm việc. Họ không thiếu thông tin, cũng không thiếu cơ hội. Điều họ thiếu thường là một điểm tựa đủ tỉnh táo để kiểm tra lại quyết định của chính mình.
Điểm chung của nhóm này là không vay ngân hàng, không cần liều và không tìm kiếm cảm giác mạnh từ đầu tư. Điều họ quan tâm không phải là lợi nhuận tối đa, mà là sự an toàn, khả năng kiểm soát và tác động của quyết định đầu tư lên gia đình và công việc kinh doanh chính.
Tôi giúp được những ai?
Tôi không giúp ai giàu nhanh, và cũng không cố gắng thúc đẩy ai phải đầu tư.
Giá trị tôi mang lại nằm ở việc giúp khách hàng giữ được sự tỉnh táo khi ra quyết định. Trước khi làm việc cùng tôi, nhiều người có tiền nhưng để đó rất lâu. Họ nghe nhiều nguồn thông tin, càng nghe càng rối. Nỗi sợ sai khiến họ đứng ngoài thị trường, trong khi nỗi sợ bỏ lỡ lại luôn thường trực.
Sau một thời gian đồng hành, điều thay đổi rõ nhất không phải là số lượng tài sản, mà là cách họ nhìn tiền. Họ có tiêu chí rõ ràng hơn, biết khi nào nên làm và khi nào nên dừng. Quan trọng hơn, họ chấp nhận được việc không hành động khi điều kiện chưa phù hợp, mà không tự gây áp lực hay cảm giác thua thiệt cho chính mình.
Thành tựu và những điều tôi đã chứng kiến
Hơn 15 năm trong nghề, tôi đã đi qua nhiều chu kỳ của thị trường bất động sản, đặc biệt là tại Hà Nội và miền Bắc. Tôi đã chứng kiến những khu vực tăng giá gấp 10, gấp 20 lần theo thời gian.
Nhưng song song với đó, tôi cũng chứng kiến rất rõ mặt trái của thị trường: những thương vụ xuống tiền vì FOMO, những cảnh tranh nhau mua chỉ vì sợ lỡ, và những đợt hoảng loạn bán khi thị trường đảo chiều. Tôi đã thấy những khoản đầu tư khiến dòng tiền bị kẹt, công việc kinh doanh bị ảnh hưởng, thậm chí gia đình căng thẳng và tan vỡ vì áp lực tài chính kéo dài.
Những trải nghiệm đó không phải để kể như thành tích. Chúng là nền tảng khiến tôi hiểu rằng lợi nhuận chỉ là một phần nhỏ của đầu tư. Phần lớn còn lại nằm ở quản trị rủi ro và tâm lý.
Câu chuyện cá nhân
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền núi Tây Bắc. Xuất phát điểm đó khiến tôi sớm hiểu rằng không có con đường nào đi tắt mà không phải trả giá. Tiền bạc, vì thế, luôn là thứ tôi nhìn bằng sự thận trọng.
Những năm đầu làm nghề, tôi cũng từng vội vàng. Có những quyết định chưa đánh giá hết rủi ro, có những thời điểm bị cuốn theo nhịp thị trường. Thị trường dạy tôi một bài học rất rõ: sai một lần có thể kéo lùi nhiều năm nỗ lực.
Từ đó, tôi chấp nhận đi chậm hơn, nói ít hơn và kiểm tra nhiều hơn. Tôi tin rằng một quyết định tốt là quyết định mà sau khi làm xong, người ta vẫn ngủ được.
Gia đình và đời sống
Tôi có gia đình và hai con. Hiện tại, cả gia đình sinh sống tại TP. Hồ Chí Minh. Gia đình không trực tiếp tham gia vào công việc của tôi, nhưng lại ảnh hưởng sâu sắc đến cách tôi làm nghề.
Khi có gia đình, ranh giới giữa đúng và sai trong đầu tư trở nên rõ ràng hơn. Tôi luôn tự hỏi liệu quyết định này có làm xáo trộn cuộc sống của người khác hay không. Nếu câu trả lời là có, tôi sẵn sàng dừng lại.
Ngoài công việc, tôi sống khá giản dị. Tôi coi trọng sự ổn định, sự tử tế và khả năng giữ lời với chính mình hơn là những hình ảnh hào nhoáng.
Tầm nhìn và định hướng tương lai
Tôi không đặt mục tiêu làm việc với số đông. Tôi đang xây dựng một cách làm nghề dành cho người có tiền nhưng không muốn đánh đổi sự bình an.
Trong thời gian tới, tôi tiếp tục tập trung vào việc giúp người có 2–5 tỷ tiền nhàn rỗi đầu tư trong trạng thái chủ động, không bị ép và không mất quyền quyết định. Tôi muốn trở thành người mà khi nghĩ đến, khách hàng nhớ đến sự điềm tĩnh, rõ ràng và đáng tin cậy.
Tôi tin rằng đầu tư tốt không phải là đầu tư nhiều, mà là đầu tư đúng lúc, đúng sức và có đường lui. Đó cũng là giá trị tôi muốn đóng góp cho thị trường: ít FOMO hơn, ít hoảng loạn hơn và nhiều quyết định tỉnh táo hơn.
Lời kết
Nếu anh/chị là người kinh doanh hoặc đầu tư, đang giữ 2–5 tỷ tiền nhàn rỗi, không vay và không chịu áp lực phải xuống tiền ngay, và điều anh/chị cần lúc này là một quyết định đủ chắc để yên tâm lâu dài, thì có thể chúng ta phù hợp để ngồi xuống nói chuyện.
Không phải để quyết nhanh.
Mà để không sai.
