Có tiền nhưng không dám quyết, đó mới là sự mất mát lớn nhất
Tôi gặp rất nhiều người có tiền nhàn rỗi. Không thiếu. Không túng. Thậm chí từng làm ăn rất giỏi. Nhưng cứ chạm đến chữ “đầu tư” là họ chùng lại. Câu nói quen thuộc nhất tôi nghe được là: “Để xem đã”. Xem thêm một năm. Xem thêm thị trường. Xem thêm người khác làm thế nào.
Và trong lúc họ “xem”, tiền của họ đang lặng lẽ mất giá.
Không ai lấy tiền của họ. Không có cú sốc nào xảy ra. Nhưng cuộc sống lấy đi sức mua của họ từng ngày. Một bát phở năm năm trước ba mươi nghìn, hôm nay có thể gấp ba. Tiền vẫn nằm đó, nhưng giá trị thì không còn như cũ. Cái mất này rất đau, vì nó không ồn ào, không báo trước, và rất dễ bị bỏ qua.
Câu chuyện của Lê Đức Anh khiến tôi suy nghĩ nhiều, không phải vì anh ấy làm AI, cũng không phải vì mục tiêu Top 5 toàn cầu, mà vì hành trình tỉnh táo của anh sau những cú trả giá rất thật. Và nếu nhìn kỹ, chính sự tỉnh táo đó là điều người có tiền nhàn rỗi đang thiếu nhất khi đứng trước quyết định đầu tư.

Sự tỉnh táo không phải bẩm sinh, nó đến sau những lần sai
Không ai tỉnh táo ngay từ đầu. Lê Đức Anh cũng vậy. Anh từng thất bại với startup game 3D vì làm thứ mình thích, không phải thứ thị trường cần. Anh từng thành công rất sớm với blockchain, có tiền, có danh xưng, có tự do. Và rồi chính thành công đó kéo anh vào một giai đoạn lạc lối mà nhiều người mơ ước nhưng rất ít người dám nói ra.
Tiệc tùng nối tiếp tiệc tùng. Rượu chè. Những mối quan hệ tưởng là vui, nhưng bên trong trống rỗng.
Cho đến một tối trong quán bar, anh nhìn những người bạn thân nhất của mình và tự hỏi: “Nếu cứ sống như thế này, mười năm nữa mình sẽ trở thành ai?”. Câu hỏi đó làm anh tỉnh.
Trong đầu tư cũng vậy. Sự tỉnh táo hiếm khi đến từ sách vở. Nó đến từ một khoảnh khắc bạn dừng lại và nhìn thẳng vào sự thật: nếu tiếp tục như thế này, cái giá mình phải trả không chỉ là tiền, mà là cả cuộc đời.
Về sự hiệu quả của sự tỉnh táo trong đầu tư
Người tỉnh táo không phải là người không bao giờ sai. Người tỉnh táo là người hiểu rõ mình đang làm gì, vì sao làm, và nếu sai thì đường lui ở đâu.
Sau khi rời Hà Nội vào TP. Hồ Chí Minh, Lê Đức Anh bắt đầu lại từ đầu. Không hào quang. Không danh xưng. Chỉ có một câu hỏi rất rõ: mình thật sự muốn tạo ra giá trị gì. Từ đó, OceanLabs ra đời, và nền tảng QVID được xây dựng không phải để chạy theo trào lưu AI, mà để giải một vấn đề rất đời: người sáng tạo nội dung đang mệt mỏi vì quá nhiều công cụ, quá nhiều lựa chọn.
Một nền tảng. Một giải pháp. Ít rối hơn. Nhẹ đầu hơn. Hiệu quả hơn.
Đó chính là sự hiệu quả của sự tỉnh táo trong đầu tư và kinh doanh. Không làm cho oai. Không làm để khoe. Làm để giải quyết vấn đề thật và tạo ra dòng tiền thật.
Không FOMO, nhưng cũng không được phép đứng yên vì sợ
Nhiều người nghĩ không FOMO là tốt. Nhưng họ nhầm lẫn giữa không FOMO và không làm gì cả. Không FOMO không có nghĩa là đứng ngoài cuộc đời. Không FOMO là không mua vì sợ lỡ, nhưng vẫn dám quyết khi dữ kiện đã đủ.
Người có tiền nhàn rỗi rất dễ rơi vào một trạng thái nguy hiểm: cái gì cũng sợ. Sợ thị trường. Sợ pháp lý. Sợ thanh khoản. Sợ người tư vấn. Sợ bị dắt đi. Và cuối cùng, họ chọn giải pháp tưởng như an toàn nhất: giữ tiền.
Nhưng giữ tiền trong lạm phát không phải an toàn. Đó là một quyết định đầu tư rất tệ, chỉ là nó không cần ký giấy.
Ba nỗi sợ lớn nhất đang bào mòn người có tiền nhàn rỗi mỗi ngày
Nỗi sợ thứ nhất là sợ tiền biến mất, trong khi thực tế tiền đang mất dần từng ngày mà họ không nhận ra. Không có ai lấy tiền của họ. Không có biến cố lớn. Chỉ là giá cả tăng lên đều đặn, chậm rãi. Sức mua giảm đi từng chút. Và khi họ nhìn lại, khoảng cách giữa số tiền mình có và thứ mình muốn đã xa hơn rất nhiều so với trước đây.
Nỗi sợ thứ hai là sợ đầu tư sẽ làm đảo lộn cuộc sống đang tạm ổn. Người có tiền nhàn rỗi thường không thiếu thốn đến mức phải liều. Họ có một cuộc sống đủ dùng, đủ yên. Chính vì vậy, họ sợ phải học thêm, sợ phải suy nghĩ nhiều hơn, sợ phải đối diện với những khái niệm mình không quen như dòng tiền, pháp lý, kịch bản xấu. Họ chọn đứng yên để giữ cảm giác “ổn”, nhưng không nhận ra rằng cái “ổn” đó không đứng yên cùng thời gian.
Nỗi sợ thứ ba là sợ mình không đủ giỏi để đầu tư đúng. Họ tự nghi ngờ chính mình. Nghĩ rằng mình không rành tài chính, không hiểu thị trường, không có thời gian theo sát. Họ nghe rất nhiều, nhưng không dám bước vào. Và trong lúc họ đứng ngoài, người khác đầu tư, người khác tích sản, người khác đi xa hơn, còn họ thì ở lại với cảm giác tiếc nuối âm thầm.
Tư duy đầu tư không nằm ở xa hay gần, mà ở đúng hay sai
Rất nhiều người chỉ dám đầu tư gần nhà, gần quê, gần nơi mình quen. Họ tin rằng gần thì an toàn. Nhưng thực tế cho thấy, rất nhiều rủi ro lại đến từ chính sự chủ quan đó. Ngược lại, có những nơi xa hơn, nhưng nhu cầu thật, dòng tiền rõ, pháp lý minh bạch, lại an toàn hơn rất nhiều.
Lê Đức Anh rời Hà Nội vào Sài Gòn không phải vì xa hay gần, mà vì nơi đó cho anh cơ hội làm lại cuộc đời. Trong đầu tư cũng vậy. Đừng hỏi “gần hay xa”. Hãy hỏi “có tiềm năng không, có an toàn không, có lời thật không”.
Đầu tư không chỉ là tiền, mà là phong cách sống
Cách bạn đầu tư phản ánh rất rõ cách bạn sống. Nếu bạn luôn né tránh, luôn chờ đợi, luôn sợ trách nhiệm, cuộc sống của bạn cũng sẽ nhạt nhoà như vậy. Đầu tư tỉnh táo là một cách thương yêu bản thân. Bạn không liều lĩnh, nhưng cũng không cho phép mình hèn nhát.
Đầu tư còn là cách bạn thương gia đình và tương lai con cái. Bạn không thể nói yêu con, nhưng lại để tiền của mình mất giá chỉ vì sợ. Con cái xứng đáng với một tương lai được chuẩn bị bằng những quyết định tỉnh táo và dũng cảm của bạn hôm nay.
Muốn giàu có, bắt buộc phải có người đồng hành đúng
Không ai tỉnh táo một mình mãi được. Lê Đức Anh đã từng đi lạc khi xung quanh chỉ là những mối quan hệ kéo anh đi xa khỏi giá trị thật. Và anh chỉ quay lại khi gặp được người thầy dám nói thật, dám hỏi những câu khó, trong đó có Phạm Thành Long.
Trong đầu tư cũng vậy. Người có tiền nhàn rỗi, không có nhiều thời gian, không có kiến thức sâu, càng không nên đi một mình. Người đồng hành có tâm và có tầm không phải để quyết thay bạn, mà để giữ bạn tỉnh táo, đặc biệt là lúc thị trường biến động và thanh khoản trở thành vấn đề sống còn.
Đời người chỉ sống một lần, đừng sống nhạt nhoà vì sợ
Bạn có thể chọn an toàn tuyệt đối và chấp nhận một cuộc đời không dám bước ra khỏi vùng quen thuộc. Hoặc bạn có thể chọn tỉnh táo, đầu tư có chiến lược, có người đồng hành và chấp nhận trả giá để đổi lấy một cuộc đời giàu có hơn, tự do hơn và đáng sống hơn.
Giàu có không dành cho người liều. Nhưng cũng không dành cho người sợ. Giàu có dành cho người tỉnh táo, dám thử, dám sai và dám chịu trách nhiệm trọn vẹn với chính cuộc đời mình.
Nếu bạn đang có tiền nhàn rỗi và đang do dự, hãy nhớ một điều rất đơn giản: nỗi sợ không biến mất khi bạn đứng yên. Nó chỉ biến thành sự tiếc nuối sau này.
Và tiếc nuối là khoản lỗ đắt nhất mà không một bảng tính nào đo được.
