Phạm Thành Long  và bài học  “Đừng sống đời an toàn rồi trách số phận” Khi người có tiền nhàn rỗi chọn an toàn nhưng lại không bình an

Tôi gặp rất nhiều người có tiền nhàn rỗi nói với tôi rằng họ đang chọn an toàn. Tiền gửi ngân hàng. Tiền để két. Tiền nằm yên không làm gì cả. Họ nói như thể đó là lựa chọn khôn ngoan nhất trong một thị trường đầy biến động. Nhưng rồi chính họ lại là người than thở nhiều nhất về lạm phát, về cơ hội trôi qua, về việc người khác đầu tư vẫn sống ổn còn mình thì mãi giậm chân tại chỗ.

Bài học “đừng sống đời an toàn rồi trách số phận” của thầy Phạm Thành Long đã đánh thức tôi rất mạnh. Bởi vì có một sự thật không dễ chấp nhận: an toàn không đồng nghĩa với bình an, và chọn an toàn quá lâu chính là một dạng trì hoãn được ngụy trang rất khéo.

Tôi từng chọn an toàn vì sợ sai, không phải vì hiểu rủi ro

Có một giai đoạn, tôi cũng nghĩ rằng không làm gì là tốt nhất. Đặc biệt là khi thị trường khó, khi tin xấu nhiều hơn tin tốt. Tôi tự an ủi mình rằng cứ chờ thêm đã, cứ quan sát thêm đã. Nhưng càng chờ, tôi càng mệt. Không phải vì mất tiền, mà vì mất niềm tin vào chính khả năng của mình.

Học thầy Phạm Thành Long, tôi hiểu rằng nếu an toàn xuất phát từ sự hiểu biết thì đó là chiến lược. Nhưng nếu an toàn xuất phát từ nỗi sợ thì đó là cái bẫy.

An toàn quá lâu sẽ biến thành hối tiếc

Người có tiền nhàn rỗi rất hay rơi vào một trạng thái nguy hiểm. Họ không nghèo. Họ không thiếu ăn. Nhưng họ luôn sống với hai chữ “giá như”. Giá như mua sớm hơn. Giá như dám làm hơn. Giá như đừng sợ như thế.

Và điều đau nhất là, họ không dám nhận mình đã chọn an toàn. Họ trách thị trường. Trách ngân hàng. Trách môi giới. Trách hoàn cảnh. Nhưng ít ai dám hỏi lại: chính mình đã chọn điều gì trong suốt những năm đó.

Thầy Phạm Thành Long không dạy tôi liều, thầy dạy tôi chịu trách nhiệm

Bài học này không khuyến khích tôi liều lĩnh. Nó buộc tôi phải thành thật với chính mình. Rằng nếu tôi chọn an toàn, tôi phải chấp nhận cái giá của an toàn. Nếu tôi không dám đầu tư, tôi không có quyền trách cuộc đời mình không đổi.

Khi hiểu điều đó, tôi không còn oán trách thị trường nữa. Tôi bắt đầu học. Tôi bắt đầu làm từng bước nhỏ. Tôi bắt đầu chấp nhận rằng cuộc đời mình thay đổi hay không nằm ở lựa chọn của chính mình, không phải ở số phận.

Phụ nữ đầu tư thường bị mắc kẹt trong cái bẫy “an toàn cho gia đình”

Là phụ nữ, chúng tôi rất dễ chọn an toàn vì gia đình. Sợ sai sẽ ảnh hưởng con cái. Sợ mất tiền sẽ làm gia đình bất ổn. Nhưng ít ai nói với chúng tôi rằng, một người mẹ luôn sống trong sợ hãi cũng không tạo ra cảm giác an toàn cho con.

Bài học của thầy giúp tôi hiểu rằng, an toàn cho gia đình không phải là đứng yên, mà là học cách đi tiếp một cách có hiểu biết.

An toàn không sai, nhưng lấy an toàn làm lý do để không học là sai

Rất nhiều người nói với tôi rằng họ chọn an toàn vì không có kiến thức. Nhưng thay vì học để hiểu, họ dùng chính sự thiếu kiến thức đó để biện minh cho việc không làm gì cả. Và rồi vòng lặp sợ hãi cứ thế lặp lại.

Thầy Phạm Thành Long dạy tôi rằng, nỗi sợ lớn nhất không phải là rủi ro, mà là sự trì trệ kéo dài.

Người sống quá an toàn thường mất quyền lựa chọn

Khi bạn để tiền nằm yên quá lâu, bạn tưởng rằng mình đang giữ quyền kiểm soát. Nhưng thực tế, bạn đang giao quyền kiểm soát cho lạm phát, cho chính sách, cho thị trường mà bạn không tham gia.

Ngược lại, khi bạn học và đầu tư có kiểm soát, dù nhỏ, bạn vẫn đang giữ quyền lựa chọn cho tương lai của mình.

Bài viết này nói về tôi, để bạn nhìn lại chính mình

Bài viết này nói về tôi. Một người từng sợ. Từng chọn an toàn. Từng đứng yên. Và rồi hiểu ra rằng, không làm gì cũng là một lựa chọn, và lựa chọn đó cũng có hậu quả.

Nếu bạn đang có tiền nhàn rỗi. Nếu bạn đang lo lắng lạm phát ăn mòn tài sản. Nếu bạn nhìn người khác đầu tư an toàn hiệu quả và tự trách mình. Có thể vấn đề không nằm ở việc bạn thiếu tiền, mà ở việc bạn đang trốn tránh một quyết định cần được đưa ra.

Đừng trách số phận khi bạn chưa chọn con đường khác

Số phận không tự nhiên mà đến. Nó là kết quả của hàng trăm lựa chọn nhỏ mỗi ngày. Trong đó có lựa chọn học hay không học. Làm hay không làm. Dấn bước hay đứng yên.

Khi bạn dám bước ra khỏi vùng an toàn một cách tỉnh táo, số phận của bạn sẽ thay đổi theo cách rất khác.

Hành động cụ thể dành cho bạn hôm nay

Trong 14 ngày tới, hãy làm một việc rất nhỏ nhưng rất thật. Dành thời gian học nghiêm túc về một kênh đầu tư bạn từng sợ. Không để đầu tư ngay. Chỉ để hiểu. Ghi lại điều gì khiến bạn sợ nhất và điều gì khiến bạn thấy yên tâm hơn.

Khi bạn dám nhìn thẳng vào nỗi sợ, bạn sẽ thấy nó nhỏ hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

Bởi vì, như tôi đã học được từ thầy Phạm Thành Long, đừng sống một đời an toàn rồi trách số phận. Cuộc đời bạn chỉ đổi khi bạn dám đổi cách lựa chọn của chính mình.

 

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x