Bài học đã thay đổi cách tôi đầu tư, làm nghề và đối diện với nỗi sợ
Khi người có tiền nhàn rỗi rơi vào chiếc bẫy mang tên chờ được cứu
Tôi gặp rất nhiều người có tiền nhàn rỗi. Họ không thiếu tiền. Họ cũng không thiếu thông tin. Nhưng họ thiếu một điều quan trọng hơn cả kiến thức đầu tư, đó là trách nhiệm với chính cuộc đời mình. Họ chờ thị trường rõ ràng hơn. Chờ người dẫn đường hoàn hảo hơn. Chờ một cam kết an toàn tuyệt đối rồi mới dám xuống tiền.
Và trong lúc họ chờ, tiền của họ lặng lẽ mất giá. Không ồn ào. Không sụp đổ. Nhưng âm thầm và đều đặn.
Tôi đã từng ở trong trạng thái đó. Tôi từng nghĩ rằng nếu mình tìm được một người đủ giỏi, một hệ thống đủ an toàn, thì mọi thứ sẽ ổn. Cho đến khi tôi học thầy Phạm Thành Long, và bài học “không ai cứu bạn ngoài chính bạn” khiến tôi buộc phải nhìn thẳng vào một sự thật rất khó nghe.
Không ai có nghĩa vụ phải chịu rủi ro thay bạn. Không ai có trách nhiệm sống cuộc đời thay bạn. Và không ai có thể đầu tư thay bạn mà vẫn giữ cho bạn sự bình an lâu dài.
Tôi từng nghèo và cũng từng chờ một phép màu
Năm 2018, gia đình tôi năm người sống với tổng thu nhập và chi tiêu mỗi tháng chỉ khoảng một triệu rưỡi. Khi đó, tôi không có gì để đầu tư. Nhưng tôi có rất nhiều nỗi sợ. Sợ nghèo kéo dài. Sợ không thoát ra được. Sợ mình sinh ra là để chịu số phận như vậy.
Thời điểm đó, nếu có ai nói với tôi về đầu tư, tôi cũng chỉ biết lắc đầu. Không phải vì tôi không muốn khá hơn, mà vì tôi chờ một điều gì đó an toàn hơn hiện tại. Nhưng nghèo thì không có vùng an toàn. Chỉ có hoặc là tiếp tục chịu đựng, hoặc là làm một điều khác đi.
Tháng 3 năm 2019, tôi bước vào môi giới bất động sản. Không ai bảo đảm cho tôi rằng tôi sẽ thành công. Không ai hứa rằng tôi sẽ không thất bại. Tôi bước vào nghề bằng chính quyết định của mình, trong sự thiếu kinh nghiệm và đầy lo lắng.
Nhưng chính khoảnh khắc đó, tôi đã ngừng chờ được cứu.
Bất động sản đã thay đổi cuộc đời tôi, nhưng không phải vì nó dễ
Bất động sản đã thay đổi cuộc đời tôi và gia đình tôi. Điều đó là sự thật. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ bất động sản là con đường màu hồng. Tôi chứng kiến rất nhiều người vào nghề với kỳ vọng sai và rời đi trong thất vọng.
Đặc biệt từ năm 2022 đến nay, thị trường miền Nam trầm lắng kéo dài. Giao dịch khó. Niềm tin lung lay. Rất nhiều người có tiền nhàn rỗi càng thêm sợ. Họ nói rằng thị trường xấu quá. Rằng môi giới không đáng tin. Rằng đầu tư lúc này chỉ có chết.
Chính trong giai đoạn đó, bài học của thầy Phạm Thành Long trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Không ai cứu bạn ngoài chính bạn. Nếu bạn chờ thị trường tốt rồi mới học đầu tư, bạn sẽ không bao giờ sẵn sàng. Nếu bạn chờ người khác chịu trách nhiệm thay mình, bạn sẽ luôn ở thế bị động.
Không ai cứu bạn không có nghĩa là bạn phải liều
Rất nhiều người hiểu sai bài học này. Họ nghĩ rằng không ai cứu mình thì mình phải liều. Nhưng thầy không dạy tôi liều. Thầy dạy tôi chịu trách nhiệm.
Chịu trách nhiệm học nghiêm túc.
Chịu trách nhiệm hiểu rủi ro trước khi nói đến lợi nhuận.
Chịu trách nhiệm với quyết định của chính mình, thay vì đổ lỗi cho thị trường, cho môi giới, cho hoàn cảnh.
Khi bạn hiểu rằng không ai cứu bạn, bạn sẽ thôi tìm lời hứa ngọt ngào. Bạn sẽ tìm sự thật. Và sự thật, dù đôi khi khó nghe, luôn an toàn hơn lời hứa.
Người có tiền nhàn rỗi thường mắc kẹt vì muốn được bảo đảm tuyệt đối
Tôi gặp rất nhiều khách hàng nói rằng họ chỉ đầu tư khi chắc chắn. Nhưng trên đời này không có đầu tư chắc chắn. Chỉ có đầu tư được hiểu đúng mức độ rủi ro.
Khi bạn đòi hỏi sự bảo đảm tuyệt đối, bạn đang giao quyền quyết định cho nỗi sợ. Và nỗi sợ thì không bao giờ giúp bạn giàu có, cũng không giúp bạn bình an lâu dài.
Bài học của thầy giúp tôi nhận ra rằng, tự do không đến từ việc có người bảo vệ bạn, mà đến từ việc bạn đủ năng lực để tự bảo vệ mình.
Phụ nữ đầu tư càng cần bài học này để không bị nỗi sợ điều khiển
Là phụ nữ, áp lực khi đầu tư lớn hơn rất nhiều. Chúng ta sợ sai vì sợ ảnh hưởng đến gia đình. Sợ mất vì sợ không gượng dậy được. Và chính vì vậy, rất nhiều phụ nữ chọn không đầu tư, chọn giữ tiền, chọn đứng yên.
Nhưng đứng yên cũng là một quyết định. Và đó là quyết định khiến rất nhiều phụ nữ sau này nói một câu rất quen: giá như ngày đó mình dám học sớm hơn.
Bài học “không ai cứu bạn ngoài chính bạn” không làm tôi lạnh lùng hơn. Nó làm tôi trưởng thành hơn. Tôi không còn trông chờ vào may mắn. Tôi trông chờ vào năng lực học hỏi và khả năng đứng dậy của chính mình.
Khi bạn không chờ được cứu, bạn sẽ bắt đầu đi tìm cách
Từ khi thấm bài học này, tôi không còn hỏi “ai giúp tôi an toàn”. Tôi hỏi “tôi cần học gì để an toàn hơn”. Tôi không hỏi “thị trường có ổn không”. Tôi hỏi “tôi hiểu thị trường đến đâu”.
Chính sự dịch chuyển đó đã giúp tôi tiếp tục đi qua giai đoạn khó của thị trường, tiếp tục làm nghề tử tế, tiếp tục đồng hành cùng nhà đầu tư bằng sự tỉnh táo, không hứa hẹn, không thúc ép.
Bài viết này không để nói tôi mạnh mẽ thế nào
Bài viết này không phải để kể tôi đã vượt khó ra sao. Nó để nói với bạn, người đang có tiền nhàn rỗi nhưng không dám đầu tư vì sợ sai, rằng không ai có thể cứu bạn khỏi nỗi sợ, ngoài chính bạn.
Bạn có thể chờ người khác quyết thay. Nhưng khi kết quả không như ý, bạn cũng sẽ là người chịu hậu quả. Vậy thì tại sao không học để tự quyết.
Nếu bạn đang loay hoay, có thể vì bạn đang chờ sai thứ
Bạn không cần chờ thị trường hoàn hảo.
Bạn không cần chờ một người hoàn hảo.
Bạn chỉ cần bắt đầu chịu trách nhiệm với hành trình đầu tư của chính mình.
Khi bạn làm được điều đó, bạn sẽ không còn dễ bị lừa. Không còn bị cuốn theo đám đông. Và cũng không còn hoảng loạn trước biến động.
Hành động cụ thể dành cho bạn hôm nay
Trong bảy ngày tới, hãy dành thời gian viết ra ba nỗi sợ lớn nhất của bạn về đầu tư. Với mỗi nỗi sợ, hãy tự hỏi một câu rất thẳng: tôi có thể học điều gì để không cần chờ ai cứu mình khỏi nỗi sợ này.
Bạn không cần đầu tư ngay. Nhưng bạn cần ngừng chờ được cứu.
Bài viết này nói về tôi.
Và nếu bạn thấy mình trong đó, thì có lẽ đã đến lúc bạn tin rằng, khi bạn dám chịu trách nhiệm, con đường an toàn sẽ bắt đầu xuất hiện.
