Có một thời, trong đời tôi, câu hỏi duy nhất chỉ là “làm sao đủ sống”
Tôi là Trang Thanh Thuý.
Có một giai đoạn trong đời, gia đình tôi gồm năm người sống với tổng thu nhập và chi tiêu mỗi tháng chỉ khoảng một triệu năm trăm nghìn đồng. Đó là năm 2018. Không dư dả. Không phòng ngừa. Không lựa chọn. Mọi quyết định khi ấy đều xoay quanh một câu hỏi rất nhỏ nhưng rất nặng: hôm nay sống thế nào cho qua.
Khi bạn từng nghèo, bạn sẽ hiểu cảm giác sợ hãi rất âm thầm. Không phải sợ mất tiền, vì vốn dĩ không có gì để mất. Mà là sợ không nhìn thấy con đường nào tốt hơn. Sợ cuộc đời mình sẽ lặp lại y như vậy, hết năm này sang năm khác.
Thời điểm đó, nếu ai hỏi tôi “có cách nào tốt hơn không”, có lẽ tôi cũng không trả lời được. Bởi khi người ta chưa nhìn thấy lối ra, câu hỏi đó nghe giống một điều xa xỉ.
Tháng 3 năm 2019, tôi bước vào bất động sản không phải vì giấc mơ giàu có
Tôi đến với môi giới bất động sản vào tháng 3 năm 2019, không phải vì nghĩ đây là con đường màu hồng. Tôi đến vì tôi cần một cơ hội. Một cơ hội để thử. Một cơ hội để không chấp nhận mãi một mức sống khiến cả gia đình phải co mình lại trước mọi biến cố.
Bất động sản đã thay đổi cuộc đời tôi. Điều đó là thật. Nó giúp gia đình tôi thoát khỏi cảnh thiếu thốn. Nó mở ra cho tôi những lựa chọn mà trước đó tôi chưa từng có. Nhưng nếu ai đó nghĩ bất động sản chỉ toàn thành công, thì họ chưa đi đủ lâu.
Khi thị trường không còn dễ dàng, câu hỏi cũ quay trở lại
Từ năm 2022 đến nay, thị trường bất động sản miền Nam bước vào giai đoạn trầm lắng kéo dài. Giao dịch chậm. Dòng tiền thận trọng. Niềm tin bị tổn thương sau nhiều biến động.
Chính trong giai đoạn khó đó, tôi bắt đầu nhìn thấy một ranh giới rất rõ. Một là than vãn. Hai là tìm cách khác.
Tôi biết đến thầy Phạm Thành Long trong giai đoạn này. Và trong rất nhiều bài học, có một câu hỏi thầy lặp đi lặp lại, tưởng chừng rất đơn giản, nhưng lại có sức công phá mạnh mẽ: Có cách nào tốt hơn không?
Không phải câu hỏi để trách hoàn cảnh.
Không phải câu hỏi để ép mình liều lĩnh.
Mà là câu hỏi buộc mình chịu trách nhiệm với cách mình đang làm.
“Có cách nào tốt hơn không?” không phải để phủ nhận cái đang có
Điều tôi học được từ thầy là câu hỏi này không mang tính phủ định. Nó không nói rằng những gì bạn đã làm là sai. Nó chỉ hỏi: liệu đó có phải là cách tốt nhất chưa.
Khi thị trường khó, rất nhiều người chọn dừng lại. Giữ tiền. Quan sát. Chờ đợi. Điều đó không sai. Nhưng nếu chỉ dừng lại và chờ, thì khó khăn sẽ không tự biến mất.
Câu hỏi “có cách nào tốt hơn không” buộc tôi nhìn lại từng thói quen làm nghề. Cách tôi tìm khách. Cách tôi tư vấn. Cách tôi học. Cách tôi xuất hiện trên Internet. Và cả cách tôi đối diện với nỗi sợ của chính mình.
Khi bạn không làm được kết quả mới, có thể vì bạn đang làm theo cách cũ
Đây là điều rất khó chấp nhận, nhất là với người đã từng có kết quả. Nhưng chính sự thật này đã cứu tôi trong giai đoạn thị trường khó khăn.
Nếu cách làm cũ không còn tạo ra kết quả, thì vấn đề không phải là thị trường chống lại bạn. Vấn đề là bạn cần một cách tốt hơn.
Tôi bắt đầu học lại. Học cách chia sẻ nhiều hơn. Học cách nói thẳng về rủi ro. Học cách đi chậm lại với khách hàng thay vì thúc đẩy. Học cách đưa giá trị ra trước lợi nhuận.
Không phải ngày một ngày hai mà kết quả đến. Nhưng từng chút một, tôi thấy mình không còn bị cuốn theo nỗi sợ của thị trường.
Bài học này không chỉ cứu công việc, mà còn cứu tâm thế sống
Trước đây, khi gặp khó, phản xạ đầu tiên của tôi là lo. Lo tiền. Lo gia đình. Lo tương lai. Nhưng từ khi mang theo câu hỏi “có cách nào tốt hơn không”, tôi không còn mắc kẹt trong cảm xúc quá lâu.
Thay vì hỏi “tại sao lại khó thế này”, tôi hỏi “mình có thể làm khác đi ở đâu”. Thay vì trách thị trường, tôi quay về trách nhiệm của bản thân.
Chính điều đó giúp tôi không bị gục ngã trong giai đoạn trầm lắng kéo dài.
Người có tiền nhàn rỗi cũng đang mắc kẹt vì thiếu câu hỏi này
Rất nhiều khách hàng của tôi hôm nay đang có tiền nhàn rỗi. Họ sợ đầu tư vì đã từng sai. Họ giữ tiền vì nghĩ đó là an toàn. Nhưng sâu bên trong, họ cũng đang loay hoay với một câu hỏi chưa được gọi tên.
Nếu cứ giữ tiền như thế này, có cách nào tốt hơn không?
Tiền để yên một chỗ không tạo ra giá trị. Nó chỉ tạo ra cảm giác an tâm tạm thời. Nhưng lạm phát, biến động và thời gian vẫn âm thầm lấy đi sức mua của nó.
Câu hỏi đúng không phải là có nên đầu tư hay không. Câu hỏi đúng là có cách nào đầu tư tốt hơn với trạng thái hiện tại của mình không.
“Có cách nào tốt hơn không?” giúp tôi không bỏ cuộc khi đã đi rất xa
Nếu năm 2018 tôi không tự hỏi có cách nào tốt hơn không, có lẽ gia đình tôi vẫn đang sống trong vòng lặp cũ. Nếu năm 2022 tôi không tự hỏi có cách nào tốt hơn không, có lẽ tôi đã bỏ cuộc trước một thị trường quá nhiều áp lực.
Bài học này dạy tôi một điều rất quan trọng. Không phải lúc nào cũng cần bước nhảy lớn. Đôi khi chỉ cần một câu hỏi đúng để thay đổi hướng đi.
Bài viết này không kể câu chuyện vượt nghèo để khoe thành tích
Tôi không viết những điều này để nói rằng bất động sản đã cho tôi tất cả. Tôi viết để nói rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nếu bạn còn khả năng đặt câu hỏi đúng, bạn còn cơ hội.
Cuộc đời tôi thay đổi không phải vì tôi gặp may. Nó thay đổi vì tôi không ngừng tìm cách tốt hơn cách mình đang làm.
Nếu hôm nay bạn đang sợ, có thể vì bạn đang đứng yên quá lâu
Nếu bạn đang có tiền nhàn rỗi và sợ đầu tư.
Nếu bạn lo lắng lạm phát nhưng vẫn giữ tiền vì chưa dám quyết.
Nếu bạn nhìn người khác đi tiếp và trách mình không đủ can đảm.
Có thể vấn đề không nằm ở bạn kém. Mà là bạn chưa tự hỏi đủ sâu: có cách nào tốt hơn cho trạng thái hiện tại của mình không.
Hành động cụ thể dành cho bạn hôm nay
Trong ba ngày tới, hãy dành thời gian viết ra một câu trả lời rất thật cho câu hỏi này. Với số tiền, trải nghiệm và nỗi sợ hiện tại của bạn, đâu là cách tốt hơn so với việc tiếp tục không làm gì.
Không cần câu trả lời lớn. Không cần quyết định ngay. Chỉ cần bắt đầu bằng việc đặt câu hỏi đúng.
Bởi vì, như tôi đã học được từ thầy Phạm Thành Long, nếu có khó khăn, rất có thể chỉ vì ta chưa làm. Và khi ta dám hỏi “có cách nào tốt hơn không”, con đường mới sẽ bắt đầu mở ra.
