Có một giai đoạn, trong tôi chỉ toàn là sợ
Tôi đã từng sống trong một trạng thái mà mỗi quyết định đều đi kèm với nỗi sợ.
Sợ sai.
Sợ bị lừa.
Sợ tin nhầm người.
Sợ mình không đủ giỏi để phân biệt đúng sai.
Tôi sợ đến mức, trong đầu hình thành những ranh giới vô hình. Tôi không dám tin người Bắc. Tôi không dám tin môi giới. Tôi không dám tin thị trường. Và nguy hiểm nhất, tôi không dám tin chính bản thân mình.
Khi bạn không còn tin mình, mọi lời khuyên đều trở thành áp lực. Mọi cơ hội đều trở thành rủi ro. Và mọi quyết định đều bị kéo dài bởi hai chữ “để xem đã”.
Rất nhiều người có tiền nhàn rỗi mà tôi gặp hôm nay đang sống đúng trong trạng thái ấy. Không thiếu tiền. Không thiếu mong muốn đầu tư. Nhưng thiếu một thứ nền tảng nhất để bước đi: niềm tin.

Mất tiền không làm con người ta sợ bằng mất niềm tin
Tôi từng nghĩ nỗi sợ lớn nhất của nhà đầu tư là mất tiền. Nhưng càng làm nghề lâu, tôi càng thấy điều khiến họ dừng lại không phải là số tiền đã mất, mà là niềm tin đã vỡ.
Niềm tin vào thị trường.
Niềm tin vào con người.
Niềm tin vào khả năng phán đoán của chính mình.
Khi niềm tin đó sụp xuống, người ta không còn dám hành động. Họ giữ tiền mặt. Họ quan sát từ xa. Họ nhìn người khác đầu tư hiệu quả rồi quay về trách mình ngu dại trong quá khứ.
Niềm tin, một khi mất đi, không thể được vá lại bằng lời hứa. Nó chỉ có thể được xây dựng lại bằng trải nghiệm đúng và con người thật.
Bài học của thầy Phạm Thành Long không dạy tôi tin mù quáng
Tôi học được từ thầy Phạm Thành Long một điều rất quan trọng. Niềm tin không phải là nhắm mắt tin. Niềm tin là dám nhìn thẳng vào rủi ro và vẫn bước đi với sự tỉnh táo.
Thầy không dạy tôi rằng con người đều tốt. Thầy dạy tôi cách nhìn người. Không qua lời họ nói, mà qua hành động họ lặp lại trong thời gian dài. Không qua hình ảnh họ xây dựng, mà qua những lúc thị trường khó khăn, họ còn ở lại hay không.
Từ bài học đó, tôi bắt đầu tháo bỏ những lớp phòng thủ trong mình. Không phải để trở nên cả tin hơn, mà để trở nên tinh tế hơn trong việc đặt niềm tin.
Khi tôi dám tin lại người Bắc, tôi cũng dám tin lại chính mình
Năm 2024, khi tôi ra Hà Nội làm bất động sản Hà Nội và Hưng Yên, nỗi sợ cũ quay trở lại rất rõ. Tôi khác giọng. Khác văn hóa. Khác cách giao tiếp. Và trong đầu tôi luôn vang lên câu hỏi: liệu mình có đang đi sai hướng không.
Có nhà đầu tư vừa nghe giọng tôi đã từ chối thẳng. Có người nghi ngờ động cơ của tôi. Có người cho rằng tôi không thuộc về thị trường này. Những lúc đó, nếu tôi không có bài học về niềm tin, tôi đã bỏ cuộc rất sớm.
Nhưng chính lúc ấy, tôi hiểu ra một điều. Khi bạn không tin mình đủ vững, bạn sẽ rất dễ tin vào nỗi sợ của người khác. Và khi bạn tin vào nỗi sợ đó, bạn sẽ tự thu mình lại.
Tôi chọn ở lại. Chọn tiếp tục làm. Chọn tiếp tục nói điều đúng. Chọn tiếp tục tử tế, dù không được đón nhận ngay.
Niềm tin không đến từ việc được yêu thích, mà từ sự nhất quán
Không phải ai cũng thích tôi. Điều đó đến bây giờ vẫn vậy. Nhưng niềm tin không cần sự yêu thích đại trà. Nó cần sự nhất quán.
Nhất quán giữa lời nói và hành động.
Nhất quán giữa ngoài đời và trên Internet.
Nhất quán giữa lúc thị trường dễ và lúc thị trường khó.
Dần dần, những người cần tôi bắt đầu ở lại. Những nhà đầu tư khó tính nhất, những Việt Kiều từng mất niềm tin sâu sắc, những người Hà Nội rất thận trọng, bắt đầu lắng nghe và đối thoại.
Không phải vì tôi nói hay hơn. Mà vì họ thấy tôi không đổi giọng khi đổi thị trường.
Người có tiền nhàn rỗi không thiếu thông tin, họ thiếu một nơi để đặt niềm tin
Khách hàng của tôi thường nói một câu rất giống nhau. Thông tin thì nhiều lắm, nhưng không biết tin ai. Ai cũng nói đúng. Ai cũng nói hay. Nhưng không ai đứng ra chịu trách nhiệm khi quyết định sai.
Niềm tin của nhà đầu tư không được xây bằng lợi nhuận hứa hẹn. Nó được xây bằng sự đồng hành sau quyết định.
Đó là lý do tôi luôn chọn nói rõ rủi ro. Nói cả những điều khiến người khác chùn lại. Bởi tôi hiểu, một quyết định được đưa ra trong sự tỉnh táo sẽ bền hơn một quyết định được đưa ra trong hưng phấn.
Khi bạn không tin ai, bạn cũng đang không tin chính mình
Có một sự thật rất khó nghe. Khi bạn nói rằng bạn không tin ai cả, rất có thể bạn cũng không tin chính khả năng phán đoán của mình.
Niềm tin không phải là trao toàn bộ quyền quyết định cho người khác. Niềm tin là chọn người để cùng soi lại quyết định của chính mình.
Thầy Phạm Thành Long dạy tôi rằng, người trưởng thành không tìm người thay mình quyết. Họ tìm người không để mình tự lừa mình.
Niềm tin giúp tôi làm nghề tử tế trong một thị trường đầy nghi ngờ
Tôi làm bất động sản trong một giai đoạn mà rất nhiều người bị tổn thương. Niềm tin bị bào mòn. Sự nghi ngờ lan rộng. Chính trong giai đoạn đó, tôi hiểu rằng nếu mình không giữ niềm tin vào giá trị mình tạo ra, tôi sẽ không trụ lại được.
Niềm tin giúp tôi không đánh đồng. Không vì vài trải nghiệm xấu mà khép lại toàn bộ cánh cửa. Không vì một lần sai mà phủ nhận khả năng học hỏi của chính mình.
Bài viết này không để nói tôi đã vượt qua nỗi sợ thế nào
Bài viết này không phải để kể tôi đã mạnh mẽ ra sao. Nó để nói với bạn, người đang có tiền nhàn rỗi nhưng không dám đầu tư vì sợ sai, rằng nỗi sợ của bạn là có lý do.
Nhưng nếu bạn để nỗi sợ đó dẫn đường quá lâu, nó sẽ lấy đi rất nhiều năm của bạn. Và điều đáng tiếc nhất không phải là tiền mất giá, mà là bạn không còn tin mình có thể làm lại từ đầu.
Niềm tin đúng không làm bạn liều, nó làm bạn bình tĩnh
Khi bạn đặt niềm tin đúng chỗ, bạn không vội. Bạn không chạy theo đám đông. Bạn không bị kích thích bởi những lời hứa lớn. Bạn đi chậm hơn, nhưng chắc hơn.
Niềm tin đúng không giúp bạn tránh mọi rủi ro. Nó giúp bạn không gục ngã khi rủi ro xảy ra.
Hành động cụ thể dành cho bạn hôm nay
Trong bảy ngày tới, hãy dành thời gian viết ra ba trải nghiệm đã khiến bạn mất niềm tin trong đầu tư. Sau mỗi trải nghiệm, hãy trả lời một câu hỏi rất thẳng: tôi mất niềm tin vào người khác, hay tôi mất niềm tin vào chính mình.
Bạn không cần đầu tư ngay. Bạn chỉ cần bắt đầu xây lại niềm tin từ bên trong.
Khi bạn dám tin lại chính mình, bạn sẽ biết cách tin người đúng hơn.
Khi bạn biết cách tin người đúng hơn, bạn sẽ không còn bị nỗi sợ dẫn dắt.
Bài viết này nói về tôi.
Và nếu bạn thấy mình trong đó, thì có lẽ đã đến lúc bạn cho mình một cơ hội tin lại, nhưng tỉnh táo hơn.
