Phạm Thành Long  và bài học:  Ở lại vùng an toàn cũng là một quyết định – và thường là quyết định đắt nhất

Khi người có tiền nhàn rỗi gọi nỗi sợ là sự cẩn trọng

Rất nhiều người nói rằng họ không liều, họ chỉ cẩn trọng. Họ không đầu tư vì muốn chắc chắn hơn. Họ không bước ra khỏi vùng quen thuộc vì muốn bảo toàn những gì đang có. Nghe thì hợp lý. Nhưng theo thời gian, tôi nhận ra rằng ở lại vùng an toàn không phải là không trả giá, mà là trả giá rất chậm và rất sâu.

Bài học “ở lại vùng an toàn cũng là một quyết định” của thầy Phạm Thành Long khiến tôi nhìn lại rất rõ cái giá vô hình của sự an toàn kéo dài.

Tôi từng tin rằng không làm gì thì sẽ không sai

Có giai đoạn tôi nghĩ rằng đứng yên là lựa chọn khôn ngoan. Không đầu tư thêm. Không thay đổi cách làm. Không mở rộng. Nhưng càng đứng yên, tôi càng thấy mình mất dần sự sắc bén, mất dần sự tự tin, mất dần khả năng phản ứng với thị trường.

Không làm gì không có nghĩa là không mất gì.

Phạm Thành Long dạy tôi: vùng an toàn không mở rộng tương lai

Thầy nói rằng vùng an toàn chỉ bảo vệ hiện tại, không nuôi dưỡng tương lai. Khi bạn ở đó quá lâu, bạn không chỉ bỏ lỡ cơ hội, mà còn đánh mất năng lực thích nghi. Và trong một thế giới luôn biến động, mất khả năng thích nghi là rủi ro lớn nhất.

Điều này làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

Người từng đầu tư sai thường trốn trong vùng an toàn

Sau một lần thất bại, nhiều người quay về vùng an toàn như một nơi trú ẩn. Họ giữ tiền. Họ tránh quyết định. Họ tự nhủ rằng như vậy là đủ. Nhưng vùng an toàn chỉ giúp họ tránh thêm đau, không giúp họ tiến lên.

Bài học này giúp tôi hiểu rằng vùng an toàn không phải là nơi để ở lâu, mà là nơi để hồi phục rồi đi tiếp.

Ở lại vùng an toàn khiến nỗi sợ ngày càng lớn

Khi bạn không đối diện với nỗi sợ, nỗi sợ không nhỏ lại. Nó lớn lên trong im lặng. Mỗi lần bạn né tránh một quyết định, nỗi sợ được củng cố thêm. Và đến lúc cần bước ra, bạn thấy mình yếu hơn trước.

Đây là cái giá rất nhiều người không nhận ra.

Phụ nữ đầu tư thường bị níu lại bởi trách nhiệm và thói quen

Phụ nữ hay nghĩ rằng giữ nguyên hiện trạng là tốt cho gia đình. Nhưng nếu hiện trạng đó không tạo ra tăng trưởng, bạn đang đánh đổi tương lai dài hạn để lấy sự yên tâm ngắn hạn.

Tôi học cách bước ra khỏi vùng an toàn một cách có chuẩn bị, không bốc đồng, không liều lĩnh.

Bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là nhảy vào rủi ro

Rất nhiều người hiểu sai điều này. Bước ra không phải là làm liều, mà là mở rộng hiểu biết, mở rộng trải nghiệm, mở rộng khả năng ra quyết định. Khi bạn học đủ, bước đi của bạn không còn mù mờ.

Vùng phát triển luôn nằm ngay bên ngoài vùng an toàn.

Người dám bước ra thường không giỏi hơn, họ chỉ dám học nhanh hơn

Tôi thấy những người tiến xa không phải vì họ thông minh hơn, mà vì họ sẵn sàng thử, sẵn sàng sửa và sẵn sàng học. Họ không chờ đến khi hết sợ, họ hành động dù vẫn còn sợ.

Đó là điểm khác biệt rất lớn.

Ở lại vùng an toàn quá lâu làm bạn quên mất mình có thể đi xa đến đâu

Khi không thử thách mình, bạn dần quên đi năng lực thật sự của bản thân. Bạn bắt đầu tin rằng mình chỉ phù hợp với một mức sống, một mức đầu tư nhất định. Và chính niềm tin đó trở thành giới hạn.

Bài học này giúp tôi dám nhìn lại tiềm năng của mình.

Bài viết này nói về tôi, để bạn soi lại vùng an toàn của chính mình

Bài viết này nói về tôi, Trang Thanh Thuý. Một người từng ở rất lâu trong vùng an toàn vì nghĩ rằng như vậy là khôn ngoan, và rồi hiểu ra rằng vùng an toàn kéo dài chính là lý do khiến tôi chậm lại.

Nếu bạn đang có tiền nhàn rỗi.

Nếu bạn thấy mình hiểu nhiều nhưng vẫn đứng yên.

Nếu bạn luôn chọn phương án ít thay đổi nhất.

Hãy tự hỏi xem bạn đang được bảo vệ, hay đang bị giữ lại.

Khi bạn bước ra đúng cách, sự tự tin quay trở lại rất nhanh

Mỗi bước đi mới, dù nhỏ, cũng giúp bạn thấy mình còn khả năng. Sự tự tin không đến từ việc nghĩ, mà đến từ việc làm và thấy mình làm được.

Đó là cảm giác rất khác so với sự an toàn tĩnh tại.

Hành động cụ thể dành cho bạn hôm nay

Hãy xác định một việc đầu tư nhỏ nằm ngoài vùng an toàn hiện tại của bạn nhưng trong khả năng kiểm soát. Học kỹ, chuẩn bị kỹ và làm. Không cần lớn. Chỉ cần thật.

Đừng ở lại vùng an toàn vì sợ.

Hãy bước ra vì bạn xứng đáng với một tương lai rộng hơn.

Bởi vì, như tôi học được từ thầy Phạm Thành Long, quyết định đắt nhất trong đời không phải là quyết định sai, mà là quyết định không bao giờ dám bước ra khỏi vùng an toàn.

 

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x