Tôi gặp rất nhiều người có tiền nhàn rỗi nói rằng họ không vội. Họ chọn chờ. Chờ thị trường rõ ràng hơn. Chờ kinh tế ổn định hơn. Chờ thêm thông tin. Chờ thêm ví dụ thành công. Trong suy nghĩ của họ, không hành động đồng nghĩa với không rủi ro.
Nhưng bài học “không hành động là rủi ro lớn nhất” của thầy Phạm Thành Long đã giúp tôi gọi đúng tên một nguy cơ rất âm thầm: rủi ro không nằm ở quyết định sai, mà nằm ở sự trì hoãn kéo dài làm con người mất dần năng lực quyết định.
Tôi từng nghĩ chờ đợi là khôn ngoan
Có giai đoạn thị trường bất động sản trầm lắng, tôi cũng từng chọn chậm lại. Nhưng chỉ sau một thời gian, tôi nhận ra một điều rất rõ: khi tôi không hành động, tôi cũng không học sâu hơn. Khi tôi không học sâu hơn, tôi không tự tin hơn. Và khi tôi không tự tin hơn, nỗi sợ trong tôi lớn dần theo thời gian.
Đứng yên không giữ nguyên trạng. Đứng yên làm bạn yếu đi.
Phạm Thành Long dạy tôi phân biệt rõ giữa thận trọng và trì hoãn
Thận trọng là hành động trong giới hạn an toàn. Trì hoãn là không hành động vì sợ chịu trách nhiệm. Hai trạng thái này nhìn rất giống nhau bên ngoài, nhưng kết quả thì hoàn toàn trái ngược.
Khi bạn thận trọng, bạn vẫn học, vẫn tìm hiểu, vẫn thử nghiệm nhỏ. Khi bạn trì hoãn, bạn chỉ quan sát và tự trấn an rằng mình đang an toàn.
Người từng đầu tư sai thường bị mắc kẹt trong rủi ro đứng yên
Sau một lần sai, rất nhiều người thề rằng họ sẽ không vội nữa. Nhưng điều họ không nhận ra là, mỗi năm trôi qua mà không hành động, họ đánh mất thêm một phần niềm tin vào chính mình.
Họ bắt đầu nghi ngờ khả năng phán đoán. Họ sợ ra quyết định. Và đến một lúc, ngay cả những cơ hội rõ ràng cũng không còn đủ sức kéo họ đi tiếp.
Không hành động khiến tiền mất giá theo cách rất yên lặng
Lạm phát không hỏi bạn có sẵn sàng hay không. Thời gian không dừng lại để chờ bạn tự tin. Khi tiền nằm yên quá lâu, nó mất đi sức mua. Nhưng nguy hiểm hơn, người sở hữu tiền cũng mất đi phản xạ đầu tư.
Rủi ro này không ồn ào. Nó không gây sốc. Nhưng nó bào mòn rất đều.
Phụ nữ đầu tư rất dễ chọn không hành động để giữ cảm giác an tâm
Là phụ nữ, tôi hiểu rất rõ cảm giác này. Khi bạn còn nhiều vai trò, nhiều trách nhiệm, không hành động giúp bạn tránh được áp lực trước mắt. Nhưng nếu kéo dài, nó tạo ra một áp lực khác, sâu hơn: cảm giác mình đang tụt lại.
Bài học này giúp tôi hiểu rằng, an tâm ngắn hạn không thể đánh đổi bằng sự bấp bênh dài hạn.
Không hành động làm bạn lệ thuộc vào người khác
Khi bạn không hành động, bạn phải chờ người khác quyết định thay bạn. Chờ chính sách. Chờ thị trường. Chờ lời khuyên. Chờ một ai đó đảm bảo. Và khi đó, bạn không còn giữ quyền chủ động với cuộc đời tài chính của mình.
Hành động không có nghĩa là liều lĩnh. Hành động là giữ quyền lựa chọn.
Người hành động nhỏ có lợi thế lớn hơn người đứng yên
Tôi nhận ra rằng những nhà đầu tư đi được đường dài không phải là người làm những bước đi lớn nhất, mà là người không để mình đứng yên quá lâu. Họ học đều. Họ thử nhỏ. Họ điều chỉnh liên tục.
Hành động nhỏ giúp họ tích lũy trải nghiệm. Và trải nghiệm tạo ra niềm tin thật.
Bài viết này nói về tôi, để bạn nhìn lại những năm tháng mình đã chờ
Bài viết này nói về tôi, Trang Thanh Thuý. Một người từng chờ rất nhiều, từng sợ sai, và rồi hiểu ra rằng sai có thể sửa, còn không làm thì chỉ có tiếc.
Nếu bạn đang có tiền nhàn rỗi.
Nếu bạn lo lắng lạm phát nhưng vẫn chưa hành động.
Nếu bạn thấy mình đang chờ quá lâu.
Có thể điều bạn cần không phải là thêm thông tin, mà là một hành động đủ nhỏ để bắt đầu lại.
Không hành động hôm nay là đặt cược vào sự bất định của ngày mai
Bạn không thể kiểm soát thị trường. Nhưng bạn có thể kiểm soát việc mình học hay không. Mình thử hay không. Mình giữ được năng lực ra quyết định hay không.
Đó là thứ tài sản quan trọng hơn cả tiền.
Hành động cụ thể dành cho bạn hôm nay
Trong 14 ngày tới, hãy chọn một hành động đầu tư rất nhỏ mà bạn đã trì hoãn lâu nhất. Có thể là học nghiêm túc một chủ đề. Có thể là đi xem thực tế. Có thể là hỏi thẳng một câu bạn luôn né tránh.
Đừng chờ hết sợ mới làm.
Hãy làm để nỗi sợ nhỏ lại.
Bởi vì, như tôi học được từ thầy Phạm Thành Long, trong đầu tư và trong cuộc sống, rủi ro lớn nhất không phải là hành động sai, mà là không hành động trong một thời gian quá dài.
