Tôi gặp rất nhiều người có tiền nhàn rỗi. Họ không nghèo. Họ không thiếu cơ hội. Nhưng họ đứng yên. Và lý do quen thuộc nhất luôn là con cái. Vì con còn nhỏ nên không dám mạo hiểm. Vì con cần ổn định nên không dám thay đổi. Vì con mà phải chọn an toàn.
Nghe rất đúng. Rất thương con. Nhưng càng nghe, tôi càng thấy một nỗi sợ đang được khoác lên chiếc áo của tình yêu.
Tôi cũng là mẹ. Tôi hiểu cảm giác đó. Và chính vì hiểu, bài học tôi học được từ thầy Phạm Thành Long đã đánh thức tôi rất mạnh. Con cái không phải là rào cản. Con cái là động lực.

Khi con cái trở thành rào cản, cha mẹ sẽ chọn đứng yên
Có một sự thật rất khó nói ra. Khi cha mẹ coi con cái là rào cản, họ sẽ luôn có một lý do rất chính đáng để không làm gì cả. Không học đầu tư vì bận con. Không tìm hiểu thị trường vì phải lo gia đình. Không dám bước ra khỏi vùng an toàn vì sợ ảnh hưởng đến con.
Nhưng thời gian không đứng yên cùng sự hi sinh đó. Con cái vẫn lớn lên. Thế giới vẫn thay đổi. Chi phí sống vẫn tăng. Và đến một ngày, cha mẹ nhận ra mình đã dành rất nhiều năm để bảo vệ hiện tại, nhưng lại chưa chuẩn bị đủ cho tương lai của con.
Bài học của thầy Phạm Thành Long làm tôi nhìn lại vai trò làm mẹ của chính mình
Thầy không dạy tôi hãy hi sinh nhiều hơn cho con. Thầy dạy tôi một điều sâu hơn rất nhiều. Đích của cha mẹ chính là vạch xuất phát của con.
Nếu hôm nay cha mẹ sống trong sợ hãi, con sẽ lớn lên trong giới hạn.
Nếu hôm nay cha mẹ không dám học cái mới, con sẽ ngại thử thách.
Nếu hôm nay cha mẹ chỉ biết giữ tiền vì sợ sai, con sẽ học cách đứng yên trước cơ hội.
Bài học đó khiến tôi lặng đi. Tôi nhận ra, cách tôi sống mỗi ngày chính là bài học lớn nhất tôi đang dạy con, dù tôi có nói gì đi nữa.
Tôi từng nghĩ vì con nên mình phải an toàn
Có những giai đoạn, tôi cũng từng nghĩ như vậy. Con còn nhỏ. Gia đình cần ổn định. Mình không được phép sai. Chính suy nghĩ đó khiến tôi căng thẳng hơn, sợ hãi hơn, và khắt khe với bản thân hơn.
Nhưng rồi tôi nhận ra một điều rất quan trọng. Sự bất an của cha mẹ chính là thứ con cái cảm nhận rõ nhất. Con không cần một người mẹ luôn đúng. Con cần một người mẹ đủ bản lĩnh để đứng dậy khi sai.
Con cái là lý do để học đầu tư, không phải lý do để né tránh
Học đầu tư không phải để liều lĩnh. Học đầu tư là để hiểu tiền vận hành thế nào, rủi ro ở đâu, cách bảo vệ mình ra sao. Khi bạn học vì con, bạn học nghiêm túc hơn. Bạn không bị cuốn theo lời hứa. Bạn không chạy theo lợi nhuận nhanh. Bạn học để tạo nền tảng dài hạn.
Rất nhiều người nói họ không có thời gian vì con. Nhưng chính vì con, bạn càng cần dành thời gian để học. Không phải học suốt ngày. Chỉ cần học đều đặn. Bởi tương lai tài chính của gia đình không thể phó mặc cho may rủi.
Khi con cái là động lực, cha mẹ sẽ dám bước ra khỏi vùng an toàn
Vùng an toàn không xấu. Nhưng sống mãi trong đó sẽ khiến bạn teo lại. Thế giới hôm nay không cho phép ai đứng yên quá lâu. Nếu cha mẹ không bước ra, con cái sau này sẽ phải bước ra thay bạn, trong điều kiện khó hơn rất nhiều.
Tôi học được từ thầy rằng, dám bước ra không có nghĩa là đánh cược tất cả. Dám bước ra là bắt đầu bằng những bước nhỏ, trong khả năng kiểm soát, nhưng không trì hoãn vô thời hạn.
Phụ nữ vì con mà mạnh mẽ hơn, không phải vì con mà yếu đi
Phụ nữ thường mang trong mình trách nhiệm rất lớn. Vừa làm mẹ. Vừa làm vợ. Vừa làm người giữ nhịp cho gia đình. Chính vì vậy, nỗi sợ sai của phụ nữ rất sâu.
Nhưng khi bạn xác định con cái là động lực, bạn sẽ thấy một nguồn sức mạnh rất khác. Bạn học cách kỷ luật hơn. Bạn học cách chọn lọc thông tin. Bạn học cách đầu tư không bằng cảm xúc, mà bằng trách nhiệm.
Con không cần cha mẹ giàu ngay, con cần cha mẹ dám học và dám làm
Con cái không cần bạn phải thành công sớm. Con cần bạn làm gương cho sự học hỏi suốt đời. Con cần thấy bạn dám thử, dám sai, dám sửa.
Nếu bạn nói với con rằng hãy cố gắng, nhưng chính bạn lại né tránh mọi thử thách, thì lời nói đó sẽ không có trọng lượng.
Khi bạn đầu tư cho tương lai, bạn đang đầu tư cho con nhiều hơn bạn nghĩ
Đầu tư đúng không chỉ tạo ra tiền. Nó tạo ra tư duy. Tư duy đó sẽ theo con bạn suốt cuộc đời. Con sẽ lớn lên với niềm tin rằng khó khăn có thể giải quyết. Rủi ro có thể quản trị. Và cuộc đời không phải để sợ hãi, mà để xây dựng.
Bài viết này không nói bạn phải liều vì con
Bài viết này không kêu gọi bạn đánh đổi sự an toàn của gia đình. Nó chỉ hỏi bạn một câu rất thật. Bạn đang dùng con cái làm động lực hay đang vô tình dùng con cái làm lý do để đứng yên.
Hai lựa chọn đó dẫn đến hai cuộc đời hoàn toàn khác nhau.
Cuộc đời khác nhau bởi cách bạn định nghĩa con cái
Có người nói con cái là rào cản.
Có người nói con cái là động lực.
Sự khác biệt không nằm ở hoàn cảnh. Nó nằm ở cách bạn nhìn và cách bạn hành động từ hôm nay.
Hành động cụ thể dành cho bạn hôm nay
Trong bảy ngày tới, hãy dành thời gian viết ra một câu trả lời cho chính mình. Nếu năm năm nữa con bạn hỏi rằng vì sao gia đình mình có cuộc sống như hôm nay, bạn muốn trả lời thế nào.
Sau đó, hãy chọn một hành động nhỏ vì con. Có thể là dành ba mươi phút mỗi ngày để học về đầu tư. Có thể là gặp một người có kinh nghiệm thật để hỏi về rủi ro. Có thể là bắt đầu một khoản đầu tư nhỏ trong khả năng kiểm soát.
Đừng đợi đến khi hết sợ.
Hãy hành động vì tương lai của con.
Bởi vì đích của bạn hôm nay chính là vạch xuất phát của con ngày mai. Và khi bạn chọn coi con cái là động lực, không còn điều gì có thể giữ bạn đứng yên mãi.
