Có một sự thật ít ai nói ra, nhưng hầu hết những người có tiền nhàn rỗi đều đang sống trong một trạng thái rất giống nhau. Bận rộn, có trách nhiệm, từng nỗ lực để tạo ra tiền, nhưng khi đứng trước quyết định đầu tư, họ chùn lại. Không phải vì thiếu tiền, mà vì thiếu niềm tin. Không phải vì không thông minh, mà vì đã từng sai. Và điều khiến họ mệt mỏi nhất không phải là khoản tiền chưa sinh lời, mà là cảm giác nhìn người khác đi lên, còn mình thì đứng yên và tự trách bản thân.
Bài viết này không phải để kể về một người phụ nữ thành công. Bài viết này là để soi chiếu bạn, thông qua hành trình và tư duy của An Phạm, một người đã chọn cách rất dứt khoát trong cả công việc lẫn cuộc sống: đưa đúng người lên xe, và đủ can đảm để đưa sai người xuống xe.

Khi tiền không thiếu, nhưng sự do dự lại quá nhiều
Rất nhiều phụ nữ đầu tư mà tôi gặp có chung một điểm. Họ không thiếu tiền nhàn rỗi. Họ có thể đang giữ vài trăm triệu, vài tỷ, thậm chí nhiều hơn. Họ hiểu lạm phát đang âm thầm ăn mòn tài sản mỗi ngày. Họ nghe rất nhiều về những người đầu tư an toàn, có dòng tiền, ngủ ngon. Nhưng chính họ lại không dám bước lên chuyến xe đó.
Lý do không nằm ở thị trường. Lý do nằm ở niềm tin đã bị tổn thương sau những lần lựa chọn sai. Tin nhầm người, nghe lời không đúng, vào một kênh đầu tư mình không hiểu rõ. Và từ đó, nỗi sợ hình thành. Sợ sai thêm lần nữa. Sợ mất quyền kiểm soát. Sợ bị đánh giá là “đã từng sai mà còn liều”.
Trong công việc tư vấn nhân sự, An Phạm nhìn thấy một mô hình lặp đi lặp lại. Doanh nghiệp tuyển mãi không ra người phù hợp không phải vì thị trường lao động kém, mà vì người đứng đầu không dám đưa sai người xuống xe. Trong đầu tư cũng vậy. Rất nhiều người giữ tiền đứng yên không phải vì không có cơ hội, mà vì chưa dám dứt khoát với những lựa chọn cũ, những niềm tin cũ, và những người dẫn đường cũ đã không còn phù hợp.
Đưa đúng người lên xe không phải là may mắn, mà là lựa chọn có ý thức
An Phạm không làm nhân sự theo kiểu vá lỗi. Cô không tin vào chuyện “cố thêm chút nữa xem sao”. Với cô, mỗi quyết định tuyển sai có thể khiến doanh nghiệp trả giá từ sáu tháng đến mười tám tháng. Không chỉ là tiền, mà là nhịp vận hành, là tinh thần của người đứng đầu, là sự mệt mỏi kéo dài không tên.
Trong đầu tư cũng vậy. Mỗi lần chọn sai người đồng hành, cái giá không chỉ là con số trong tài khoản. Đó là những đêm mất ngủ, là sự nghi ngờ chính mình, là cảm giác xấu hổ không dám nói ra với ai rằng mình đã sai.
Điểm khác biệt ở An Phạm không nằm ở kiến thức, mà nằm ở sự dứt khoát. Cô hiểu rằng không thể xây một đội ngũ mạnh nếu cứ giữ những người không phù hợp chỉ vì ngại thay đổi. Và cũng không thể có một cuộc đời tài chính nhẹ nhõm nếu cứ tiếp tục đi cùng những cách đầu tư khiến mình bất an.
Đưa đúng người lên xe không phải là tìm người giỏi nhất trên thị trường. Đó là tìm người phù hợp với giá trị, với tốc độ, với mục tiêu và với khả năng chịu trách nhiệm. Trong đầu tư, người đồng hành đúng không phải là người hứa hẹn lợi nhuận cao nhất, mà là người giúp bạn hiểu rõ mình đang làm gì, và nếu sai thì sai ở đâu, sửa thế nào.
Đưa sai người xuống xe là một hành động của bản lĩnh, không phải sự tàn nhẫn
Rất nhiều phụ nữ giỏi mắc kẹt ở một điểm. Họ quá tử tế với người khác, nhưng lại khắt khe với chính mình. Họ sợ làm tổn thương ai đó, sợ bị đánh giá là lạnh lùng, nên chấp nhận kéo dài những mối quan hệ không còn phù hợp, cả trong công việc lẫn trong đầu tư.
An Phạm nhìn thấy rất rõ điều này ở các CEO nữ. Họ ôm việc vì không tin ai làm tốt bằng mình. Họ giữ người vì nghĩ rằng “có còn hơn không”. Nhưng càng làm vậy, họ càng kiệt sức, và doanh nghiệp thì không lớn lên được.
Trong đầu tư, sự cả nể cũng nguy hiểm không kém. Cả nể người quen giới thiệu, cả nể mối quan hệ lâu năm, cả nể một lời hứa chưa từng được kiểm chứng. Và rồi khi mọi thứ không như kỳ vọng, người chịu hậu quả cuối cùng vẫn là bạn.
Đưa sai người xuống xe không phải là phủ nhận quá khứ. Đó là tôn trọng tương lai của chính mình. Đó là chấp nhận rằng mình đã học đủ từ một chặng đường, và không cần phải trả thêm học phí nữa.
Phụ nữ đầu tư không cần liều, nhưng cần rõ ràng
Bài viết này không cổ vũ bạn phải hành động ngay. Nó chỉ mời bạn nhìn lại một cách rất bình tĩnh. Bạn đang giữ tiền, nhưng bạn có đang giữ quyền quyết định không. Bạn đang đứng ngoài thị trường, nhưng đó là vì bạn đã chọn, hay vì bạn đang sợ.
An Phạm luôn làm việc với một nguyên tắc rất rõ. Trước khi quyết định đi đâu, phải chắc rằng những người ngồi trên xe là đúng người. Trong đầu tư, điều đó có nghĩa là bạn cần một người dẫn đường phù hợp với giá trị sống của bạn, không ép bạn phải liều, không khiến bạn cảm thấy mình kém hiểu biết, và không lấy nỗi sợ của bạn để bán hy vọng.
Phụ nữ đầu tư không cần phải giống ai cả. Bạn không cần phải nhanh, chỉ cần đúng. Không cần phải hơn người khác, chỉ cần không phản bội chính mình.
Khi bạn dám chọn lại, cuộc đời sẽ rẽ sang hướng khác
Có một khoảnh khắc rất quan trọng trong hành trình của mỗi người. Đó là khi bạn nhận ra rằng mình không thiếu năng lực, chỉ là đang đi cùng những lựa chọn không còn phù hợp. Khoảnh khắc đó không ồn ào, nhưng nó đủ mạnh để thay đổi cả quỹ đạo cuộc đời.
An Phạm không xuất hiện như một hình mẫu để ngưỡng mộ. Cô xuất hiện như một tấm gương phản chiếu. Để bạn tự hỏi mình một câu rất thật: nếu tiếp tục như hiện tại, năm năm nữa mình sẽ ở đâu. Và nếu đủ can đảm để đưa sai người xuống xe, liệu hành trình phía trước có nhẹ hơn không.
Hành động nhỏ nhưng đủ để bắt đầu thay đổi
Nếu bạn đang là người phụ nữ có tiền nhàn rỗi, đã từng sai, đang sợ, và đang đứng giữa rất nhiều lựa chọn, hành động duy nhất bài viết này mời bạn làm là dành một buổi tối yên tĩnh để viết ra ba điều: ai là người bạn đang tin, vì sao bạn tin, và điều gì khiến bạn chưa dám thay đổi.
Chỉ cần như vậy thôi. Không cần quyết định ngay. Nhưng khi bạn bắt đầu nhìn rõ, bạn đã bước một chân lên một chuyến xe mới. Và từ khoảnh khắc đó, bạn sẽ không còn trách bản thân mình nữa, bởi bạn biết rằng mình đang học cách lựa chọn đúng, dứt khoát và tử tế với chính mình.
